Người đời vẫn nói, vào lúc đau khổ nhất, con người ta sẽ vô thức nghĩ đến những thân bằng quyến thuộc mà mình có thể dựa vào.
Mà đối với Dư Triều Dương, chỗ dựa sâu nhất trong lòng hắn, chính là vị thừa tướng vừa là thầy, vừa là bạn đang ẩn cư tại Ngọa Long Cương.
Ở nơi này, hắn có thể cởi bỏ mọi lớp ngụy trang ngày thường, vứt đi thân phận đại chủ bá, thân phận Sở vương, rồi như một đứa trẻ cuộn mình trong lòng thừa tướng mà bật khóc thành tiếng.
Mọi uất ức chất chứa trong lòng, đều có thể trút ra sạch sẽ, cũng như hai nghìn bốn trăm chín mươi hai ngày đêm năm xưa từng đẩy tứ luân xa vậy.




